Giữa Màn Đêm Và Những Con Số: Nỗi Vọng Của Kẻ Tìm Vàng Trên 7balls
Thành phố lên đèn, cũng là lúc ánh sáng xanh mờ từ màn hình laptop của tôi trở nên rõ ràng và cuốn hút hơn bao giờ hết. Hải, tên tôi đấy, một gã trai vừa chớm ba mươi, mang trên vai không ít gánh nặng cơm áo gạo tiền. Công việc văn phòng của tôi lặp đi lặp lại như một cỗ máy cũ, lương tháng vừa đủ trang trải những thứ thiết yếu nhất, còn ước mơ về một căn hộ nhỏ, một chuyến đi xa, vẫn cứ mãi xa vời vợi.
Đó là lý do vì sao, vào một đêm không ngủ, khi lướt mạng xã hội, những quảng cáo chói chang về “dịch vụ tài chính online 7balls” bắt đầu len lỏi vào tâm trí tôi. Chúng vẽ ra một viễn cảnh quá đỗi hấp dẫn: chỉ cần vài cú nhấp chuột, nắm bắt quy luật của những con số, tiền bạc sẽ tự động chảy vào tài khoản, nhanh chóng và dễ dàng. “Thay đổi cuộc sống chỉ trong tích tắc,” một dòng chữ neon nhấp nháy trên biểu ngữ ảo, như một lời thì thầm ma mị, đánh trúng vào nỗi khao khát sâu thẳm nhất của tôi.
Tôi nhớ rõ cái cảm giác bàn tay run rẩy khi lần đầu tiên nạp vào tài khoản 7balls vỏn vẹn một triệu đồng. Một phần trong tôi gào thét cảnh báo, rằng đây là cạm bẫy, là trò đỏ đen đội lốt “đầu tư thông minh”. Nhưng phần còn lại, phần khát khao, phần yếu đuối, lại cố chấp biện minh: “Biết đâu đây là cơ hội của mình? Dù sao cũng chỉ là một triệu, số tiền không quá lớn để mất đi.”
Đêm đầu tiên, tôi thắng. Một chiến thắng nhỏ, vỏn vẹn vài trăm nghìn đồng. Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để kích hoạt một thứ gì đó trong tôi. Hưng phấn, tôi nhận thấy mình như một nhà tiên tri, có khả năng đọc vị những con số vô tri. Màn hình 7balls hiện ra những biểu đồ biến động, những cột xanh đỏ nhảy múa, và tôi, với đôi mắt dán chặt vào đó, bắt đầu tin rằng mình đang “phân tích dữ liệu”, đang “đưa ra quyết định tài chính” chứ không phải là đang đặt cược vào vận may.
Cứ thế, những đêm sau đó, tôi đắm chìm vào thế giới ảo của 7balls. Căn phòng trọ nhỏ bé của tôi, vốn dĩ chỉ là nơi nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi, nay biến thành một “sàn giao dịch” thu nhỏ. Tiếng click chuột đơn điệu, tiếng thở dốc khi chờ đợi kết quả, và rồi tiếng reo mừng khe khẽ hay tiếng thở dài thất vọng. Mùi cà phê đen đặc quyện với không khí nặng nề của sự lo âu và hy vọng. Cái gọi là “dịch vụ tài chính online” này, nó không chỉ là một nền tảng, nó là một thực thể sống, ăn mòn thời gian và tâm trí tôi.
Tôi bắt đầu bỏ bê công việc. Những buổi họp trên công ty, tâm trí tôi lại lơ lửng ở những con số đang nhảy múa trên 7balls. Tôi trở nên cáu kỉnh hơn, ánh mắt lúc nào cũng mệt mỏi vì thiếu ngủ. Những khoản tiền nạp vào tăng lên theo cấp số nhân. Tôi vay mượn bạn bè, viện cớ chi tiêu đột xuất, rồi lại nạp vào, mong gỡ gạc lại những gì đã mất. Cái vòng luẩn quẩn ấy, nó bóp nghẹt tôi từng chút một.
Có lúc, tôi tự hỏi, có gì khác biệt giữa việc tôi đang làm và những con bạc ngồi trong sòng bài? Có lẽ chỉ là không khí lạnh lẽo của màn hình máy tính thay vì mùi thuốc lá nồng nặc và tiếng xóc đĩa. Nhưng cảm giác, cái cảm giác khi tiền của mình bị hút cạn bởi những biến động vô hình, cái cảm giác trống rỗng khi những con số “tài chính” ấy không đi theo dự đoán của mình, thì hoàn toàn giống nhau, thậm chí còn ám ảnh hơn.
Đêm cuối cùng, tôi nạp vào tất cả số tiền tiết kiệm của mình, kèm theo một khoản vay nóng từ người thân. Tôi đã tin, một niềm tin mù quáng, rằng mình đã “nắm được quy luật”, rằng đây sẽ là “ván cuối cùng” để tôi “đổi đời”. Màn hình 7balls nhấp nháy, các con số chạy liên tục, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đặt cược. Toàn bộ. Màn hình quay chậm, chậm rãi, rồi dừng lại. Tôi thua. Một con số màu đỏ khổng lồ hiện lên, nuốt chửng tất cả những hy vọng, những giấc mơ, và cả những đồng tiền cuối cùng của tôi.
Căn phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo lạ thường, dù ngoài trời đang là mùa hè oi ả. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi những quảng cáo hào nhoáng về “lợi nhuận khổng lồ” và “tự do tài chính” vẫn tiếp tục nhấp nháy, như chế giễu sự ngây thơ và lòng tham của tôi. Tiếng quạt trần quay đều đều, nhưng không làm tan đi cái cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Tôi đã nghe đâu đó câu nói của cụ Nguyễn Du: “Đã mang lấy nghiệp vào thân / Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.” Phải chăng, cái “nghiệp” này, nó được dệt nên từ chính những khát vọng không đáy và sự ảo tưởng về một con đường tắt?
Màn đêm dần buông xuống sâu hơn, và ngoài kia, thành phố vẫn đang hối hả với nhịp sống của nó. Chỉ có tôi, ngồi đây, giữa mớ bòng bong của những con số đã hóa thành tro bụi, và một tiếng vọng không lời từ chính mình: “Liệu có còn ai, đang lạc lối giữa những lời mời gọi ngọt ngào của 'dịch vụ tài chính online' như 7balls, đang mơ mộng về một giấc mơ không có thật?”