Dòng đời xô đẩy, ai cũng tìm cho mình một điểm tựa, dù là nhỏ bé, để neo giữ những ngày chênh vênh. Với Mai, cái điểm tựa ấy, lạ thay, lại nằm ẩn mình trong cụm từ tưởng chừng khô khan: “7balls rút về bank ổn định trong ngày”. Không phải là một câu thần chú, cũng chẳng phải là một lời hứa hẹn xa vời, mà là một thực tế, một nhịp điệu đều đặn đã gắn bó với cô suốt mấy tháng nay, như hơi thở sớm chiều.
Chiều Sài Gòn vẫn vồn vã tiếng còi xe, mùi khói bụi quyện lẫn hương hoa sữa cuối mùa, đặc quánh trong không khí oi ả. Mai lững thững bước về căn phòng trọ nhỏ trên gác ba, ánh đèn vàng vọt hắt hiu qua khung cửa sổ, nơi những chậu lan treo lủng lẳng cố vươn mình đón chút nắng tàn. Ngày làm việc ở xưởng may mệt nhoài, đôi vai mỏi nhừ, từng thớ thịt căng cứng sau hàng giờ còng lưng bên máy khâu. Nhưng trong tâm trí cô, một sự chờ đợi, một chút hồi hộp khó tả vẫn vương vấn. Hôm nay, cô đã “kiếm” được một khoản kha khá từ “7balls” – không nhiều nhặn gì so với mức lương công nhân ba cọc ba đồng, nhưng đủ để cô an tâm hơn cho nồi cơm ngày mai, cho lọ thuốc của mẹ già đang bệnh tật, hay dễ dàng là một hộp sữa tươi cho đứa cháu nhỏ cô đang cưu mang, thay cho bữa ăn đạm bạc thường ngày.
Đèn phòng bật sáng, hắt bóng chiếc quạt trần cũ kỹ lên tường. Không gian chật hẹp bỗng trở nên ấm cúng hơn khi Mai ngồi xuống chiếc bàn nhỏ, nơi đặt gọn gàng chiếc laptop cũ đã ngả màu ố vàng. Màn hình quen thuộc hiện lên giao diện của “7balls”. Từng con số nhảy múa, từng biểu tượng phát sáng, từng thuật toán phức tạp giờ đây là một phần trong cuộc sống của Mai. Không phải vì đam mê cờ bạc mù quáng, mà vì một sự tính toán lạnh lùng, một chiến lược được hình thành sau nhiều đêm trằn trọc, nghiên cứu, thậm chí là những lần thua lỗ cay đắng. Cô đã học cách đọc vị những “quả bóng” ấy, không phải bằng may rủi hên xui, mà bằng sự kiên nhẫn, một chút bản năng và một thứ “nghề” riêng mà không ai biết tới.
Hôm nay, thắng lớn hơn mọi khi một chút. Một nụ cười mệt mỏi chợt hé nở trên môi Mai, xóa đi phần nào nét căng thẳng. Đến lúc rút tiền về rồi. Cô mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, kiểm tra số dư. Vẫn vậy, một con số khiêm tốn, chỉ đủ xoay sở từng bữa. Nhịp tim Mai khẽ tăng tốc khi cô thao tác rút số tiền vừa thắng. Mấy trăm ngàn đồng – một con số nhỏ với nhiều người Sài Gòn hào nhoáng, nhưng là cả một sự đảm bảo lớn với Mai. Cô nhập số tài khoản, số tiền, bấm nút xác nhận. Một dòng thông báo màu xanh lá cây hiện lên, như một lời thì thầm trấn an: “Yêu cầu rút tiền của quý khách đã được ghi nhận. Xin quý khách vui lòng chờ đợi.”
Cái “chờ đợi” này mới là thứ khiến Mai bồn chồn nhất. Không phải lần đầu tiên cô rút tiền, nhưng mỗi lần là một lần thấp thỏm. Đã có thời, cô cũng thử sức với vài nền tảng khác, nghe lời rủ rê của bạn bè, với những lời quảng cáo “rút tiền tức thì”, “tiền về ngay lập tức”. Có lần, tiền không về. Có lần, phải chờ đến mấy ngày, qua bao nhiêu cú điện thoại gọi lên tổng đài, bao nhiêu lời giải thích lòng vòng, vô nghĩa. Nỗi sợ hãi về sự mất mát, về việc công sức đổ sông đổ bể, đã ám ảnh cô một thời gian dài. Nỗi sợ ấy giống như một vết sẹo, dù lành nhưng vẫn nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng rồi, “7balls” xuất hiện. Ban đầu là sự hoài nghi, sau là sự thận trọng, và giờ là một niềm tin thầm lặng, được xây đắp từng ngày.
Mai rót một ly trà nóng, hít hà hương lài thoang thoảng từ ấm trà đã cũ. Mắt cô dán vào màn hình điện thoại, nhưng tâm trí lại trôi về những ngày tháng khó khăn, những bức tường mốc meo của căn phòng trọ, những bữa cơm chỉ có rau luộc và đậu phụ. Mẹ cô ốm yếu, căn bệnh tuổi già cứ âm thầm bào mòn sức lực, chi phí thuốc men cứ đội lên từng ngày. Đứa cháu bé bỏng, con của người chị đã mất sớm, cần sữa, cần quần áo, cần một tương lai không quá tăm tối. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, mà muốn trở thành chỗ dựa, dù chỉ là một chỗ dựa nhỏ bé, vững vàng. Và “7balls rút về bank ổn định trong ngày” chính là cái cần câu cơm, là sợi dây cứu sinh giúp cô không bị chìm nghỉm giữa biển đời.
Thời gian trôi qua chậm chạp như mật, từng giọt, từng giọt. Mai đi lại trong phòng, sắp xếp lại mấy bộ quần áo đã sờn màu, tưới cây cảnh nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, vuốt ve từng chiếc lá héo úa. Tiếng xe máy dưới đường vẫn ồn ào, tiếng rao hàng của bà bán xôi đầu ngõ vẫn vang vọng, lạc lõng giữa màn đêm đang buông xuống. Bỗng nhiên, một tiếng “Ting!” nhẹ nhàng vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn. Tim Mai đập mạnh một cái, một nhịp hẫng, rồi lại đập dồn dập. Cô vội vã cầm điện thoại lên, ngón tay run run chạm vào màn hình. Màn hình hiện thông báo từ ngân hàng: “Quý khách đã nhận được xxx. 000 VNĐ từ. . .”.
Một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể Mai, từ đỉnh đầu đến gót chân. Cô hít sâu một hơi, trút bỏ mọi căng thẳng. “Về rồi!” – cô thầm reo trong lòng, giọng nói nghẹn ngào. Lần nào cũng vậy, không sai một nhịp. Sáng rút, chiều về. Hoặc chiều rút, tối về. Luôn luôn “trong ngày”, luôn luôn “ổn định”. Cái cảm giác tiền về tài khoản, dù chỉ là một con số không quá lớn, lại mang đến một sự an yên diệu kỳ. Nó không chỉ là tiền, mà là sự xác nhận cho nỗ lực của cô, là lời khẳng định cho một cam kết của nền tảng mà cô tin tưởng, một lời hứa được giữ trọn vẹn.
Mai ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào dòng chữ xác nhận trên màn hình điện thoại. Tối nay, cô có thể mua cho mẹ một ít trái cây tươi, một gói yến mạch bồi bổ. Mua thêm vài hộp sữa cho cháu, và để dành một chút cho những ngày mưa gió, những chi phí phát sinh bất ngờ. Không cần phải lo lắng về việc tiền sẽ “biến mất” giữa chừng, hay phải chờ đợi mỏi mòn đến những ngày sau, với những lời hứa hão huyền. Cái chữ “ổn định” ấy, với Mai, còn giá trị hơn cả “lợi nhuận” hay “tiền lãi”. Đó là sự tin cậy, là nền tảng cho cuộc sống của cô, là viên gạch vững chãi xây nên ngôi nhà của sự bình yên.
Cô mỉm cười nhẹ nhõm. Ngoài kia, đêm Sài Gòn đã lên đèn, lung linh và huyền ảo, muôn ánh đèn như những vì sao trên mặt đất. Trong căn phòng nhỏ, Mai cảm thấy mình không còn cô độc. Cô có một người bạn đồng hành thầm lặng, một lời hứa được giữ trọn vẹn mỗi ngày. “7balls rút về bank ổn định trong ngày” – nó không chỉ là một quy trình giao dịch, mà đã trở thành một phần nhịp đập của cuộc đời Mai, mang đến sự an tâm giữa bộn bề lo toan. Một ngày nữa đã khép lại, bình yên và đủ đầy, như một giấc ngủ sâu sau một ngày dài mệt mỏi.