Bảy Viên Ngọc Tròn và Dòng Chảy Không Ngừng Của Thời Gian
Trong cái xó xỉnh quen thuộc của căn phòng trọ nhỏ, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi rọi đến trọn vẹn, Quân vẫn ngồi đó, bất động trước màn hình máy tính đã mờ đục theo thời gian. Màn hình ấy, suốt bao đêm dài, giờ đây là cánh cửa duy nhất nối anh với một thế giới khác – một thế giới không ngủ, không chờ đợi, nơi mọi thứ xoay vần theo nhịp điệu của những con số và hy vọng mong manh. “7balls rút thẳng không delay cả ngày” – câu khẩu hiệu ấy không chỉ là một lời mời gọi mà còn là một lời nguyền thì thầm, bám riết lấy tâm trí anh như một thứ keo dính vô hình.
Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Bên ngoài, thành phố chìm vào giấc ngủ sâu. Những tiếng còi xe hiếm hoi lướt qua, rồi lại trả lại không gian cho sự tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng quạt trần kẽo kẹt và tiếng lách tách đều đặn từ bàn phím dưới những ngón tay Quân. Anh không còn cảm nhận được sự khác biệt giữa ngày và đêm, giữa đói và no, giữa mệt mỏi và tỉnh táo. Mọi giác quan dường như đã bị bào mòn, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào những vòng quay ảo diệu của trò chơi. Bảy viên bi, mỗi viên mang một con số, nhảy múa điên cuồng trước khi dừng lại, quyết định vận mệnh của một “kèo” vừa được đặt.
Cái cảm giác “rút thẳng” là thứ gây nghiện khủng khiếp. Không phải chờ đợi, không một giây trễ nải. Tiền, nếu thắng, lập tức chảy về tài khoản, biến những con số vô hồn trên màn hình thành một thứ hiện thực sờ thấy được, dù chỉ trong chốc lát. Nó giống như một ảo ảnh lung linh, hứa hẹn một sự giải thoát khỏi gánh nặng cơm áo gạo tiền, một lối thoát nhanh chóng cho những ước mơ dở dang. Nhưng rồi, cũng chính cái tốc độ chóng mặt ấy lại cuốn anh vào một dòng xoáy không lối thoát. Vừa có được, lại muốn có thêm. Vừa mất đi, lại muốn gỡ gạc. Vòng luân hồi của hy vọng và thất vọng, cứ thế tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Cái từ “không delay” giờ đây không còn là sự tiện lợi, mà là sợi xích vô hình trói buộc anh vào cái bàn xoay không bao giờ ngưng.
Quân nhớ có lần, thằng bạn chí cốt tên Long từng cười khẩy khi anh kể về “cái món này”. Long bảo: “Mày định sống ảo đến bao giờ? Thế giới thật ngoài kia còn nhiều thứ đáng giá hơn mấy con số trên màn hình đấy, Quân à.” Anh chỉ ừ hữ cho qua, mắt vẫn dán chặt vào những biểu đồ lên xuống không ngừng. Lúc ấy, anh thấy Long thật ngây thơ. Long không hiểu cái cảm giác được làm chủ vận mệnh dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, không hiểu cái sự phấn khích tột độ khi “nước lên” và sự tuyệt vọng đóng băng khi “nước xuống”. Long không hiểu “không delay cả ngày” có ý nghĩa như thế nào với những kẻ đang tìm kiếm một thứ gì đó để bám víu, để quên đi những khắc nghiệt của cuộc đời thực.
Tiếng chuông điện thoại chợt rung lên, làm Quân giật mình. Đó là mẹ anh, gọi từ quê. Hàng tuần, bà vẫn đều đặn gọi, hỏi han về công việc, về sức khỏe. Quân nhìn đồng hồ – đã gần bốn giờ sáng. Anh vội vàng tắt chuông, để điện thoại úp xuống bàn. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, lạnh buốt. Đã bao lâu rồi anh không về nhà? Đã bao lâu rồi anh không nhìn thẳng vào mắt mẹ để nói chuyện, thay vì những cuộc gọi qua loa? Những hạt bụi lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của màn hình dường như đang nhảy múa chế giễu sự thờ ơ của anh, chế giễu cái vỏ bọc vô cảm anh đang cố tạo ra.
Cái màn hình vẫn xanh biếc, vẫn mời gọi. Những vòng quay kế tiếp không ngừng lăn bánh. Quân nhận thấy một cơn đau âm ỉ ở thái dương, và đôi mắt đỏ ngầu nhức nhối. Anh đưa tay dụi nhẹ, nhưng sự mỏi mệt đã thấm sâu vào từng thớ thịt, từng khớp xương. Có lẽ, đây là giá phải trả cho những đêm thức trắng, cho những bữa ăn qua loa, cho những giấc mơ bị bỏ quên. “Rút thẳng” không chỉ là tiền bạc, mà còn là tuổi trẻ, là sức khỏe, là những mối quan hệ thật, là cả một phần linh hồn. Tất cả đều bị rút cạn, không một chút trì hoãn, không một chút delay nào.
Một câu thơ cũ chợt vẩn vơ trong đầu, không biết là của ai, chỉ nhớ mang máng về “thời gian như nước chảy qua cầu”. Nhưng ở đây, thời gian không chảy qua cầu nữa, nó cuồn cuộn đổ thẳng vào một cái hố không đáy, không hề có bất kỳ bến bờ nào để dừng lại. Quân thở dài. Ngoài kia, sương đêm dần tan, nhường chỗ cho những vệt nắng đầu tiên yếu ớt. Một ngày mới lại bắt đầu, với tiếng chim non í ới và mùi hương ẩm ướt của đất trời sau một đêm dài. Nhưng đối với Quân, nó có gì khác biệt đâu? Màn hình vẫn sáng, những con số vẫn nhảy múa, và anh, vẫn là một phần của cái guồng quay không ngừng ấy.
Anh đưa tay, đặt cược một lần nữa. Lần này, là một cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Không còn hồi hộp đến thót tim, không còn phấn khích tột độ của chiến thắng, hay nỗi thất vọng quặn thắt khi thua cuộc. Chỉ còn lại một sự bình thản đến vô cảm, như thể anh đã hoàn toàn hòa mình vào cái nhịp điệu vô hồn của “7balls rút thẳng không delay cả ngày”. Cái lạnh lẽo của buổi sáng sớm luồn qua khe cửa, chạm vào da thịt anh. Nhưng Quân không cảm thấy gì. Đôi mắt anh, rỗng tuếch, vẫn dõi theo những viên bi đang lao đi, mãi mãi.